NHÂN CÓ HỘI CHỨNG WOLFF- PARKINSON-WHITE THẺ ĐIỂN HÌNH VỚI ĐƯỜNG DẪN TRUYỀN PHỤ THÀNH TỰ DO BÊN TRÁI

Chu Dũng Sĩ

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

TÓM TẮT: Nghiên cứu 43 bệnh nhân có hội chứng Wolff-Parkinson-White điển hình với đường phụ ở thành tự do bên trái tại Viện Tim mạch Việt Nam. Các thông số điện tâm đồ bề mặt sẽ được đối chiếu với vị trí đường dẫn truyền phụ xác định bằng thăm dò điện sinh lý học tim và điều trị RF. Kết quả: Sóng delta dương ở V1 gặp ở 97,67%. Sóng delta dương ở ít nhất 2/3 chuyển đạo vùng sau dưới thường gặp ở nhóm đường phụ thành trước (7/7 ca chiếm 100%) và kể cả thành bên vòng van nhĩ thất (28/31 ca chiếm 90,32%), trong khi sóng delta âm ở ít nhất 2/3 chuyển đạo thành sau thường gặp nhóm đường phụ ở thành sau bên của vòng van nhĩ thất (chiếm 5/5 ca: 100% số ca). Đối với vị trí thành trước bên trái rất hay gặp tỷ lệ R/S > 1 chiếm 6/7 ca (85,71%), trong khi thành bên bên trái lại hay gặp tỷ lệ R/S < 1 chiếm 18/31 ca (58,06%) trong khi tỉ lệ R/S >1 chỉ gặp ở 10/31 (32,26%) còn lại là 3/31 ca (9,67%) với QRS ở dạng sóng R. Kết luận: Các thông số điện tâm đồ bề mặt trong hội chứng WPW điển hình như sóng delta (+) hay (-) ở V1, song delta (+) hay (-) ở chuyển đạo sau dưới có liên quan chặt chẽ với vị trí đường dẫn truyền phụ khi thăm dò điện sinh lý học tim và có thể được sử dụng để dự báo vị trí đường dẫn truyền phụ. Tỉ lệ R/S cũng có thể được sử dụng để gợi ý dự báo đường phụ là ở thành trước bên hay thành bên bên trái.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

Các bài báo được đọc nhiều nhất của cùng tác giả