QUAN ĐIỂM YHCT VỀ VIÊM LOÉT DẠ DÀY TÁ TRÀNG: TỪ CƠ CHẾ BỆNH SINH ĐẾN ĐIỀU TRỊ

Phi Phụng Hoàng, Tiến Đăng Khoa Đặng, Chí Hoà Lê, Minh Hoàng Lê1
1 s:33:"Đại học Y Dược Cần Thơ";

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Mục tiêu: Hệ thống hóa các quan điểm của Y học cổ truyền về viêm loét dạ dày – tá tràng, bao gồm cơ chế bệnh sinh, phân loại hội chứng và các phương pháp điều trị, đồng thời tổng hợp một số nghiên cứu hiện đại liên quan đến ứng dụng Y học cổ truyền trong điều trị bệnh lý này. Phương pháp: Phân tích và tổng hợp các tài liệu y văn từ các cơ sở dữ liệu khoa học, các nghiên cứu lâm sàng, nghiên cứu tổng hợp và các giáo trình Y học cổ truyền. Tập trung vào cơ chế bệnh sinh của chứng “Vị quản thống”, các thể bệnh thường gặp và các phương pháp điều trị dùng thuốc và không dùng thuốc theo Y học cổ truyền. Kết quả: Theo Y học cổ truyền, viêm loét dạ dày – tá tràng chủ yếu được quy nạp vào phạm vi chứng “Vị quản thống”, liên quan đến sự mất điều hòa chức năng giữa các tạng Can, Tỳ và Vị, dẫn đến rối loạn khí cơ tại trung tiêu. Bệnh có thể biểu hiện dưới nhiều thể bệnh như can vị bất hòa, tỳ vị hư nhược, thấp nhiệt uất kết, huyết ứ trở trệ hoặc vị âm hư. Trong điều trị, Y học cổ truyền áp dụng nguyên tắc biện chứng luận trị với các phương pháp như sử dụng bài thuốc cổ phương, dược liệu và các liệu pháp không dùng thuốc như châm cứu, cứu ngải và cấy chỉ. Nhiều nghiên cứu cho thấy các phương pháp này có thể giúp cải thiện triệu chứng, thúc đẩy phục hồi niêm mạc dạ dày và nâng cao hiệu quả điều trị khi phối hợp với Y học hiện đại. Kết luận: Y học cổ truyền cung cấp cách tiếp cận điều trị toàn diện đối với viêm loét dạ dày – tá tràng. Việc kết hợp các phương pháp của Y học cổ truyền với Y học hiện đại có thể góp phần nâng cao hiệu quả điều trị, giảm nguy cơ tái phát và cải thiện chất lượng cuộc sống cho người bệnh.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo